Become a member

Get the best offers and updates relating to Liberty Case News.

― Advertisement ―

spot_img

Cung hoàng đạo của Cristiano Ronaldo là gì?

Cristiano Ronaldo, người nổi tiếng với sự nghiệp bóng đá vĩ đại, cũng có một cung hoàng đạo đầy tính cách và năng lượng....
Trang chủLớp học Mật NgữLớp 4Kể chuyện em đã nghe đã đọc về truyền thống đoàn kết...

Kể chuyện em đã nghe đã đọc về truyền thống đoàn kết hay nhất

Kính mời quý các em tham khảo một số mẫu Kể chuyện em đã nghe đã đọc về truyền thống đoàn kết hay nhất.

Kể chuyện về truyền thống hiếu học hoặc truyền thống đoàn kết của dân tộc Việt Nam – Mẫu số 1

Từ thời xa xưa, trong tâm hồn nhân dân Việt Nam, tinh thần đoàn kết và đại đoàn kết đã luôn được coi trọng và trân trọng. Đây không chỉ là một phần của cuộc sống hàng ngày, mà còn là một giá trị quý báu và đạo lý cốt lõi. Tinh thần đoàn kết là điều cần thiết để chúng ta tồn tại, vượt qua mọi thử thách và khó khăn trong cuộc sống. Nó đã đi sâu vào lòng của người Việt qua từng thế hệ, trở thành một niềm tin không thể thiếu.

Ông bà, cha mẹ luôn dạy bảo con cháu về tinh thần này thông qua câu tục ngữ: “Một cây làm chẳng nên non, ba cây chụm lại nên hòn núi cao.” Câu tục ngữ này tóm gọn tinh thần đoàn kết của dân tộc, nhấn mạnh sức mạnh khi chúng ta đứng cùng nhau.

Hãy để tôi chia sẻ một câu chuyện mang tựa đề “Câu chuyện bó đũa” để ca ngợi sức mạnh của tinh thần đoàn kết:

“Ngày xưa, ở một gia đình, có hai anh em. Lúc còn nhỏ, họ rất thương yêu nhau và luôn sẵn sàng nhường nhịn. Tuy có thời gian mỗi người một nhà và khi lớn lên, anh có vợ, em có chồng, họ thường xuyên va chạm và cãi vã.

Thấy con cái mình không hoà thuận, người cha rất lo lắng. Một ngày, ông đặt trên bàn một bó đũa và một túi tiền, sau đó gọi cả bốn con, cả trai lẫn gái, dâu và rể lại và nói:

Nhìn thấy điều này, bốn người con cười và nói:

Người cha gật đầu và nói:

Câu chuyện này là lời nhắc nhở rằng anh chị em trong gia đình cần phải hiểu, yêu thương và hỗ trợ lẫn nhau. Đoàn kết là nguồn sức mạnh của chúng ta.

Kể chuyện về truyền thống hiếu học hoặc truyền thống đoàn kết của dân tộc Việt Nam – Mẫu số 2

Mời các bạn lắng nghe câu chuyện đầy cảm hứng về một cậu bé đầy ham học và kiệm tiền bằng cách cạo hạt điều để có cơ hội đi học.

Cậu bé này tên là Bùi Thị Ngọc Bích, sinh vào năm 1995, học tại trường tiểu học Hòa Phú, nằm ở vùng huyện Củ Chi, thành phố Hồ Chí Minh. Gia đình của Bích có năm anh chị em. Anh trai của Bích đang theo học lớp Bảy, và dưới Bích có ba người em, trong đó bé út mới chỉ bốn tuổi nhưng cũng đã được dạy cách cạo hạt điều bên các anh chị.

Công việc cạo hạt điều là nguồn thu chính của gia đình Bích, và giá cạo hạt điều là 3000 đồng cho mỗi kilogram. Trung bình, cả gia đình Bích có thể cạo được từ 7 đến 8 kilogram hạt điều mỗi ngày.

Bích đã chia sẻ về cuộc sống hằng ngày của mình. Trong lớp, cậu phải tập trung nghe thầy giảng để hiểu bài học, nhằm thuộc được một phần nào đó của nó. Khi về đến nhà sau giờ học, Bích lại dành nhiều giờ tối để cạo hạt điều, một công việc mà cậu thực hiện với sự say mê. Mặc dù không có nhiều thời gian để thư giãn hoặc chơi đùa, nhưng những khoảnh khắc đó cùng hạt điều là niềm vui đặc biệt với Bích. Bởi những lúc ấy, gia đình mới có đủ đồ ăn trên bàn cơm, và mấy anh chị em Bích có đủ tiền để mua sách vở và đóng học phí. Cuối cùng, khi tối tới, Bích mới có thời gian dành cho việc học hành. Mùa hè vừa qua, mẹ của Bích đã cho cậu tham gia lớp học thêm để sau này có thể giúp đỡ các em nhỏ hơn trong việc học tập. Dù số tiền mẹ đã đóng học phí chỉ là 50.000 đồng, cuộc sống gia đình Bích vẫn luôn khó khăn và bất ổn, với sự thiếu thốn liên tục. Tuy nhiên, trong đôi mắt của Bích, vẫn tỏa lên khát vọng lớn lao: “Con yêu môn Tiếng Việt và mong muốn trở thành một cô giáo sau này.” Bích nói nhưng tiếng còi mở cả mạnh của mùi dao cạo vào vỏ hạt điều, đối với cậu, đó chính là tiếng hát của đam mê và khát khao.

Kể chuyện về truyền thống hiếu học hoặc truyền thống đoàn kết của dân tộc Việt Nam – Mẫu số 3

Dân tộc Việt Nam, với hơn ngàn năm lịch sử văn hiến, đã thể hiện hàng loạt tấm gương về lòng hiếu học và đạo đức, những giá trị quý báu mà chúng ta truyền lại cho thế hệ sau, để họ có thể viết thêm những trang sử hào hùng và góp phần vào sự thịnh vượng của đất nước. Trong hàng dài những tấm gương ấy, tinh thần hiếu học của thần đồng Mạc Đĩnh Chi là một trong những câu chuyện khiến em cảm phục và xúc động nhất.

Mạc Đĩnh Chi sinh vào năm 1272, trên mảnh đất Chí Linh, Hải Dương, nơi mà ông dành trọn cuộc đời để bồi đắp tài năng và lòng hiếu học. Đã từ nhỏ, Mạc Đĩnh Chi mồ côi cha và phải tham gia vào việc kiếm củi hàng ngày bên mẹ để có thể duy trì cuộc sống gia đình. Với tướng mạo bé nhỏ và ngoại hình xấu xí, ông thường phải đối mặt với sự khinh rẻ của bạn bè. Nhưng qua những năm tháng tuổi thơ đầy khó khăn và vất vả, Mạc Đĩnh Chi đã nhận ra rằng con đường duy nhất để thoát khỏi cảnh nghèo khó là học tập và trở thành người giỏi. Trường học nằm gần nhà ông, và mỗi khi đến lớp cùng mẹ, ông đều không kìm lại sự ham muốn học hỏi. Dù không có tiền mua sách, ông thường xuyên mượn sách từ thầy cô và bạn bè. Mạc Đĩnh Chi đã dành nhiều giờ đêm đọc sách vì ban ngày, cậu phải làm việc để giúp gia đình. Nhưng vì không có đèn, ông đã nghĩ ra cách bắt đèn từ đom đóm và đặt chúng vào vỏ trứng để tạo ánh sáng cho việc học. Nhờ trí thông minh và lòng hiếu học không ngừng, Mạc Đĩnh Chi nhanh chóng trở thành học sinh giỏi nhất trường.

Câu chuyện về Mạc Đĩnh Chi giúp em hiểu được những khó khăn và đối mặt với thiếu thốn mà ông đã trải qua để đạt được những thành tựu xuất sắc trong học tập. Đồng thời, câu chuyện này cũng thể hiện tinh thần kiên trì, lòng kiêng nể và sự biết ơn, tạo ra một tấm gương sáng cho chúng ta bắt chước và theo đuổi trong cuộc sống.

Sau những ngày tháng miệt mài và khó khăn trong hành trình học tập, tại tuổi 24 vào năm 1304, Mạc Đĩnh Chi đã tham gia cuộc thi Đình, và ông đã đỗ vị trạng nguyên trong kỳ thi này. Tuy nhiên, khi Mạc Đĩnh Chi được triệu đến để yết kiến vua, vua Anh Tông đã thể hiện sự chê bai, phân đoạn về ngoại hình của ông và không muốn cho ông đỗ đầu. Ông đã tự hiểu ý nhà vua và viết bài thơ phú Ngọc Tỉnh Liên (Hoa sen trong giếng ngọc) để tặng vua. Mạc Đĩnh Chi đã ví mình như bông sen mọc giữa giếng ngọc trên núi, ý muốn gửi đi là thông điệp cho vua rằng đừng chỉ đánh giá người qua bề ngoại hình bên ngoài. Vua Anh Tông, sau khi đọc bài thơ, khen ông là một thiên tài và trao cho ông áo mão võng lọng, tượng trưng cho vinh quang và uy quyền. Kể từ sau cuộc thi, Mạc Đĩnh Chi đã trở về kinh đô và vua triệu đến ông để hỏi ý kiến về việc làm chính trị. Ông đã trả lời một cách thông minh và tài tình, khiến vua rất hài lòng và trao cho ông nhiều chức vụ cao cấp trong triều đình.

Câu chuyện về tấm gương hiếu học và tài năng của thần đồng Mạc Đĩnh Chi chỉ là một trong số rất nhiều câu chuyện về lòng hiếu học trong lịch sử Việt Nam. Ngày nay, vẫn có hàng nghìn học sinh, dù đối diện với khó khăn và bất trắc, vẫn nỗ lực vươn lên và đạt được những thành tựu xuất sắc trong học tập. Họ là những bông sen thơm ngát, nở rộ giữa bùn lầy, và tỏa sáng hương thơm của tri thức. Em đã tự cam kết cố gắng học hành hơn nữa, để xứng đáng với truyền thống hiếu học của cha ông, và để thầy cô giáo cũng như cha mẹ em luôn thấy hạnh phúc và tự hào về con em.

Kể chuyện về truyền thống hiếu học hoặc truyền thống đoàn kết của dân tộc Việt Nam – Mẫu số 4

Một trong những ví dụ điển hình về lòng hiếu học mà em luôn ngưỡng mộ và kính trọng đó chính là câu chuyện về Trạng Nguyên Tô Tịch, người nổi tiếng với danh hiệu Ông Trạng Nồi.

Trong tình huống khó khăn, Tô Tịch đã phải đối mặt với việc mồ côi cha mẹ từ khi còn rất nhỏ. Với cuộc sống đơn sơ và thiếu thốn trong ngôi nhà tranh, ông đã phải làm công việc đốn củi để kiếm lương qua ngày. Mặc cho những khó khăn ấy, tinh thần hiếu học không bao giờ rời bỏ Tô Tịch. Hơn nữa, trí thông minh của ông ngày càng lộ rõ và bùng nổ hơn.

Trọng điểm đến vào một khoảnh khắc quan trọng, khi vua triệu học kì thi, Tô Tịch đã đặt sự quyết tâm học tập lên hàng đầu. Để có thời gian tập trung vào việc học, ông đã nghĩ ra một cách thông minh. Hàng ngày, sau bữa cơm của hàng xóm, ông mượn nồi đã dùng, sau đó ăn sạch cơm còn dính dưới đáy nồi và rửa sạch nồi trước khi trả lại. Nhờ cách này, Tô Tịch đã giành thời gian quý báu để học suốt ngày và đêm. Cuối cùng, nỗ lực đáng khen này đã được đáp đền khi Tô Tịch giành vị trí cao trong kỳ thi.

Khi vua gọi Tô Tịch đến để thưởng, ông đã yêu cầu vua tặng mình một chiếc nồi đúc bằng vàng. Nhưng khi quay về quê nhà, ông đã tặng chiếc nồi đó cho hàng xóm và kể lại câu chuyện ý nghĩa từ ngày xưa. Sự hào phóng và lòng hiếu học đáng kính của Tô Tịch đã làm cho cộng đồng người dân thán phục và ghi nhớ câu chuyện đầy ý nghĩa này. Từ đó, Tô Tịch được biết đến với danh hiệu Ông Trạng Nồi, và tạo cho chúng ta những bài học về sự kiên nhẫn, lòng kiêng nể, và lòng biết ơn.

Câu chuyện về Tô Tịch đã cho em thấy những khó khăn và thiếu thốn mà ông đã phải đối mặt để đạt được thành tích ấn tượng trong kỳ thi. Ngoài ra, còn giúp em trân trọng hơn cảnh sống và lối sống tiết kiệm của ông. Tôi tin rằng, Tô Tịch là một tấm gương sáng rạng về lòng hiếu học và tinh thần cống hiến mà chúng ta nên noi theo trong cuộc sống.