Become a member

Get the best offers and updates relating to Liberty Case News.

― Advertisement ―

spot_img

Cung hoàng đạo của Cristiano Ronaldo là gì?

Cristiano Ronaldo, người nổi tiếng với sự nghiệp bóng đá vĩ đại, cũng có một cung hoàng đạo đầy tính cách và năng lượng....
Trang chủLớp học Mật NgữLớp 6Em hãy kể lại một kỉ niệm không nghe lời người lớn...

Em hãy kể lại một kỉ niệm không nghe lời người lớn hay nhất

Kính mời quý các em tham khảo một số bài văn với đề bài Em hãy kể lại một kỉ niệm không nghe lời người lớn hay nhất.

Em hãy kể lại một kỉ niệm không nghe lời người lớn hay nhất – Mẫu số 1

Chắc hẳn, mỗi người đều đã từng mắc phải những lỗi lầm. Nhưng nhờ có vậy, chúng ta sẽ học được bài học quý giá trong cuộc sống. Bản thân tôi cũng đã từng mắc phải một lỗi lầm vẫn còn nhớ mãi.

Chuyện xảy ra vào đầu năm học lớp sáu. Hôm đó, lớp tôi có giờ kiểm tra môn Ngữ văn. Do tối hôm trước, tôi mải xem bộ mình mà mình rất yêu thích, nên đã không học bài. Sáng hôm sau đến lớp, tôi chỉ kịp đọc qua tài liệu ôn tập. Tôi liền quay sang hỏi Lan, bạn cùng bàn của mình:

– Lan ơi, cậu đã học bài chưa?

Lan mỉm cười nhìn tôi:

– Hôm qua, tớ đã ôn tập rất kĩ rồi!

Giọng nói của Lan vô cùng kiên quyết. Tôi liền nói với bạn:

– Chết rồi, mình quên mất chưa học bài. Lát cậu có thể giúp mình được không?

Lan vui vẻ đáp:

– Được thôi!

Đến giờ kiểm tra, cô giáo đã yêu cầu chúng tôi cất toàn bộ sách vở vào trong cặp. Khi đọc đề bài, tôi vô cùng lo lắng. Những câu hỏi mà tôi mới chỉ đọc qua, chưa kịp nhớ câu trả lời. Cô giáo bắt đầu tính thời gian làm bài. Lúc này, lớp học thật yên tĩnh. Xung quanh, các bạn đều đang tập trung làm bài. Cô giáo đang ngồi trên bàn giáo viên làm viết gì đó.

Thấy vậy, tôi quay sang gọi nhỏ Lan để bạn cho chép bài. Lan để bài gần về phía tôi ngồi. Bạn làm bài còn tôi thì chép. Một lúc sau, cô giáo đi xuống dưới lớp. Vậy nên, tôi không thể chép bài Lan được nữa. Nhưng câu hỏi tiếp theo, tôi đều phải tự làm. Tiết kiểm tra kết thúc. Tôi thầm nghĩ chắc chắn bài kiểm tra này mình sẽ bị điểm thấp.

Đúng như vậy, khi trả bài kiểm tra, tôi chỉ được ba điểm. Lúc đó, tôi rất buồn và ân hận. Cô giáo đã phê bình các bạn bị điểm kém. Cô nói rằng để kiểm tra không khó. Chỉ cần bạn nào chịu khó ôn tập sẽ được điểm cao. Lời nói của cô khiến tôi cảm thấy bản thân thật đáng trách. Tôi đã lười học. Không chỉ vậy, tôi còn chép bài của bạn nữa. Mặc dù, bạn Lan cũng một phần có lỗi khi đã đồng ý cho tôi chép bài. Nhưng hành động gian lận trong thi cử mới đáng phê bình hơn cả.

Lỗi lầm này giúp tôi nhận ra được bài học lớn. Tôi cần chăm chỉ trong học tập, cũng như trung thực trong thi cử. Từ đó, tôi sẽ biết hoàn thiện bản thân nhiều hơn.

Em hãy kể lại một kỉ niệm không nghe lời người lớn hay nhất – Mẫu số 2

Cuộc sống của tôi bắt đầu một cách yên bình và im lặng, chỉ có gia đình và người thân mới biết về sự ra đời của tôi. Tuy nhiên, có lẽ vì sự nhẹ nhàng đó đã khiến cho tôi không đánh giá cao đủ những khoảnh khắc mà tôi được sinh ra như thế nào. Mẹ tôi, một người phụ nữ dành trọn tuổi xuân để chăm sóc con cái, lo lắng cho công việc nhà và hy sinh bản thân để nuôi dưỡng chúng tôi trưởng thành. Tôi đã nhận ra điều này từ lời khuyên của chị gái tôi: “Mẹ đã cực khổ để sinh ra chúng ta…”

Những điều đó tôi không quên, tôi luôn nhớ. Tôi tự tin khẳng định điều đó!

Nhưng có lẽ vì cuộc sống quá nhiều biến động, quá nhiều thách thức, tôi đã phần nào lãng quên cái câu nhắc nhở đó. Quên đi sự hy sinh ấy. Tôi, một học sinh cấp 3, đã đủ lớn để hiểu rõ về lòng biết ơn cha mẹ. Nhưng trong một khoảnh khắc, tôi đã quên điều đó.

Ở trường, tôi được dạy rằng trung thực là chìa khóa của sự tiến bộ, là con đường dẫn tới hạnh phúc và thành công. Nhưng tôi cũng hiểu, việc này cần phải cân nhắc, nó không chỉ mang lại lợi ích mà còn gây ra tổn thất lớn từ những lời nói của tôi hôm đó với mẹ. Mẹ là người tôi coi trọng nhưng đôi khi quá cứng đầu. Tôi muốn mẹ hiểu rằng, tình thương và sự hiểu biết giữa cha mẹ và con cái cần phải được xây dựng trên cơ sở của sự tôn trọng và lắng nghe, không phải chỉ là mẹ nói điều gì, con cái làm ngay.

Với tư duy đó, tôi đã đấu tranh với mẹ khi mẹ nói những điều mà tôi cho là hoàn toàn sai lầm. Đừng nghĩ rằng tôi sai khi tôi nghĩ mẹ sai, trong tình huống đó, tôi không thể nghĩ rằng mẹ là đúng. Sai là sai, không có chuyện gì phải nói!

Sau ngày đó, mẹ và tôi dường như đã bị cách biệt bởi một khoảng cách không thể vượt qua, mặc dù chúng tôi sống chung dưới một mái nhà.

Tôi không nghĩ rằng tôi sẽ xin lỗi mẹ vì tôi biết mình đã sai. Dù có phần bướng bỉnh, nhưng mẹ ơi, con không muốn chúng ta mãi xa cách nhau như thế, nếu không có ngày hôm đó.

Nhưng bây giờ, con muốn xin lỗi mẹ, vì… con đã quá đỗi bướng bỉnh và cãi lại mẹ. Con xin lỗi mẹ vì mẹ là mẹ của con, con đã sai khi con nói xấu mẹ, nhưng mẹ ơi, con mong mẹ cũng sẽ tha thứ cho con.

Em hãy kể lại một kỉ niệm không nghe lời người lớn hay nhất – Mẫu số 3

Trong hành trình của cuộc đời, mỗi người chắc chắn đều trải qua những lúc mắc lỗi, và tôi cũng không ngoại lệ. Khi còn nhỏ, tôi đã gây ra không ít lần lo lắng cho mẹ. Nhưng có một kỷ niệm đặc biệt đã in sâu trong tâm trí tôi. Đó là trong năm học lớp sáu, tôi thường xuyên lười biếng và không chú ý đến việc học. Cô giáo chủ nhiệm đã phải gọi điện cho bố mẹ để thông báo về tình hình học tập của tôi. Trong những lúc đó, mẹ luôn nhẹ nhàng tư vấn và khuyên bảo tôi. Tuy nhiên, sau mỗi lần đó, tôi chỉ nghe xong, xin lỗi mẹ và sau đó lại quên.

Một ngày, sau giờ học, nhóm bạn mời tôi đi chơi và do mải mê nên khi nhận ra đã muộn. Tôi cảm thấy lo sợ và nhanh chóng quay về nhà. Trên đoạn đường tối tăm, tôi đâm phải một chiếc xe máy, gây ra tai nạn và tổn thương cho chính bản thân mình. Khi tỉnh dậy, tôi thấy mẹ ngồi bên giường tôi tại bệnh viện. Tôi muốn xin lỗi mẹ nhưng không dám. Tôi nhìn vào đôi mắt của mẹ và cảm nhận được sự lo lắng và đau buồn trong đó. Tôi biết mẹ đã lo lắng về tôi.

Sau vài ngày, khi tôi được ra viện, tôi quay về nhà và thấy mẹ đang nấu ăn trong bếp. Tôi nhẹ nhàng tiến lại gần và thấy những món ăn yêu thích của mình được sắp xếp trên bàn. Tôi chạy đến ôm mẹ và thú nhận: “Con xin lỗi mẹ ạ!”. Mẹ quay lại, mỉm cười và nói: “Không sao con ạ, quan trọng là con nhận ra lỗi và sẵn lòng thay đổi!”. Lúc đó, tôi không kìm nổi nước mắt. Tôi hiểu rằng đã gây ra nhiều lo lắng cho bố mẹ. Từ kỷ niệm đó, tôi luôn cố gắng ngoan ngoãn, chăm chỉ học tập. Tôi tự hứa sẽ khiến cho bố mẹ cảm thấy tự hào về mình.

Em hãy kể lại một kỉ niệm không nghe lời người lớn hay nhất – Mẫu số 4

Mỗi sự kiện trong cuộc đời đều để lại trong tôi những dấu ấn sâu sắc không thể phai nhạt. Kỉ niệm về một lần trốn học cùng nhóm bạn để ra ngoài chơi điện tử vẫn luôn đọng mãi trong tâm trí của tôi. Hôm đó, trong giờ sinh hoạt, khi cô giáo chủ nhiệm phải rời lớp để đi họp, cả lớp được yêu cầu tự quản. Tôi và Hùng đã bị cuốn hút bởi ý định trốn ra ngoài cổng trường để thưởng thức thời gian vui vẻ. Tuy nhiên, kế hoạch của chúng tôi đã bị cô giáo phát hiện. Cô đã nhắc nhở chúng tôi trước toàn bộ lớp và hứa sẽ gặp phụ huynh để trao đổi vào cuối tuần. Tin này khiến tôi rất lo lắng, vì bố tôi thường rất nghiêm khắc và khó tính.

Vào cuối tuần, khi cô giáo đến nhà, tôi chỉ thấy mẹ ở nhà vì bố tôi đang công tác. Cô và mẹ tôi đã trò chuyện khoảng một tiếng rồi cô ra về. Tôi ngồi trên giường, nhẹ nhõm hơi thở vì bố không có nhà, nhưng vẫn cảm thấy lo lắng vì sự việc đã xảy ra. Sau khi cô ra về, mẹ đã gọi tôi lại để trò chuyện. Trái với sự nhẹ nhàng của mẹ, tôi đã tỏ ra khó chịu và cãi lại mẹ. Khi nhận ra những lời tôi nói đã làm mẹ buồn, tôi cảm thấy hối hận sâu sắc.

Một ngày, khi tôi về nhà từ trường, tôi nhìn thấy một bức thư trên bàn. Tôi mở ra và thấy những dòng chữ quen thuộc của bố. Những từ ngữ mà bố viết đã làm tôi cảm thấy rất xúc động. Tôi nhận ra những nỗ lực mẹ đã dành cho tôi, và thấu hiểu rằng mình đã sai khi cãi lại mẹ. Buổi tối đó, sau khi ăn cơm xong, tôi đã tự đề nghị giúp mẹ rửa bát. Khi bố mẹ ngồi xem TV ở phòng khách, tôi đã dũng cảm bày tỏ sự xin lỗi của mình. Ban đầu, bố mẹ rất ngạc nhiên nhưng sau đó, họ hiểu được tâm tư của tôi và rất cảm động. Cả hai đã nói rằng: “Không sao đâu, con biết nhận lỗi là điều quan trọng nhất!”. Tôi ôm chầm lấy bố mẹ, không kìm được nước mắt. Đó là lúc tôi thấu hiểu sâu sắc về tình yêu vô điều kiện của gia đình và giá trị của sự tha thứ.

Kỉ niệm này đã góp phần làm cho tôi trưởng thành và nhận ra ý nghĩa của việc nhận lỗi và sửa sai.

Em hãy kể lại một kỉ niệm không nghe lời người lớn hay nhất – Mẫu số 5

Mỗi con người đều từng gặp phải những sai lầm trong cuộc sống, và chính những sai lầm đó đã giúp ta học được những bài học quý giá nhất. Trong quá trình trưởng thành, tôi cũng không ngoại lệ khi đã từng mắc phải một sai lầm mà tôi vẫn nhớ đến ngày nay.

Kỷ niệm ấy diễn ra vào đầu năm học lớp sáu, trong một bài kiểm tra môn Ngữ văn. Đêm trước, tôi đã dành thời gian xem bộ phim mà tôi yêu thích, dẫn đến việc không có thời gian ôn tập bài học. Khi đến lớp vào sáng hôm sau, tôi chỉ kịp đọc qua tài liệu ôn tập một cách vội vã. Liền sau đó, tôi đã hỏi bạn bàn cùng tên Lan:

“Lan ơi, cậu đã học bài chưa?”

Lan mỉm cười và trả lời một cách tự tin:

“Hôm qua, tớ đã ôn tập kỹ lưỡng rồi đấy!”

Những lời của Lan đã làm tôi cảm thấy lo lắng. Tôi nhận ra rằng mình đã quên hầu như toàn bộ bài học. Khi cô giáo bắt đầu phát đề, tôi cảm thấy bồn chồn và lo lắng. Tôi không thể nhớ được câu trả lời cho những câu hỏi đã được học. Trong khi đó, các bạn trong lớp đều tập trung vào bài kiểm tra. Lớp học trở nên yên tĩnh đến lạ kỳ, chỉ có tiếng viết của cô giáo là vang lên.

Thấy cơ hội, tôi gọi nhỏ Lan để cố gắng sao chép câu trả lời. Tuy nhiên, khi cô giáo rời khỏi phòng, tôi không thể tiếp tục việc này. Tôi phải tự làm những câu hỏi còn lại. Khi kết thúc bài kiểm tra, tôi đã thực sự hối hận về quyết định của mình và tin rằng điểm số sẽ không được cao.

Đúng như dự đoán, tôi chỉ nhận được ba điểm khi trả bài. Lúc đó, tôi cảm thấy rất buồn và hối hận về hành động của mình. Cô giáo đã chỉ trích những học sinh không đạt kết quả tốt, nhấn mạnh rằng bài kiểm tra không khó nếu họ chịu khó ôn tập. Những lời này khiến tôi tự nhận ra rằng tôi đã lười biếng trong việc học tập và còn vi phạm luật của thi cử. Tuy nhiên, dù Lan cũng phần nào chịu trách nhiệm khi đã đồng ý chép bài cho tôi, nhưng việc lừa dối trong kỳ thi là một lỗi lầm đáng lên án hơn.

Kinh nghiệm này đã giúp tôi nhận ra rằng tôi cần phải chăm chỉ hơn trong việc học tập và luôn trung thực trong mọi tình huống, đặc biệt là trong thi cử. Từ đó, tôi đã học được cách hoàn thiện bản thân và trở nên trưởng thành hơn.